Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011

Điều giản dị




Chiều qua tôi cùng Ng. đến với các con. Cô Ng. muốn làm một điều gì đó dành cho các con và cần phải tham khảo với Trại.Để Trại giới thiệu với NG. ,tôi lăng xăng chơi vui cùng bọn trẻ.
Chưa kịp chuẩn bị bếp ăn tháng này cho con , tôi chỉ mang quà của Nhóm sang để tặng các bé học giỏi niên học rồi.
Tôi đã rất rất vui mỗi khi được ngắm nét vô tư ,hồn nhiên của các con.
Tôi đã rất hạnh phúc , niềm hạnh phúc mà ước gì có các anh chị và bạn bè trong nhóm cùng chia sẽ.
Có lẽ có nhiều điều giản dị bất chợt ,tôi gặp trong ánh mắt con gửi ,trong cái ôm choàng con ôm đứa trước ,đứa sau.
Trong câu tíu tít như bầy chim sẽ giữa trưa.Trong câu thăm hỏi cho Má T ,cô Bưởi .má Bưởi ơi nói má T tụi con mong má T. mau bớt bệnh ,sao má T. bệnh lâu vậy? ...
Tôi nhìn yêu thương ở điều giản dị con dành cho chúng tôi.Hạnh phúc phải không nhỏ? Phải không bạn của tôi?
Nhìn sẽ thương và rất đỗi thương nét vô tư ,hồn nhiên con trẻ!Tôi gặp điều đó của con trong những điều quá đỗi bình thường để trang đời bất hạnh được vất sang bên.

Sẽ rất thương để thấy trong ánh mắt của các con chưa được nhận món quà hiếu học. Các con quây kín lấy tôi này cùng phụ má trao quà.Có lẽ sự khích lệ này là món quà tinh thần quý giá đối với các con .Con nhận bằng khen trên gói quà bằng ánh mắt hãnh diện,nụ cười hiện diện trên môi .Chiếc cặp táp thôi mà chạy vội về phòng mở quà reo to vì món quà con thích.Đứa nọ phụ đứa kia để đeo chiếc cặp quai trên lưng rồi đi khệnh khạng trông đáng yêu vô cùng.Có bé Minh ,con không nghe ,không nói được con chỉ thể hiện trên ánh mắt và trong cái ôm dành cho tôi. Giá mà có T. hình ảnh này mà lưu lại chắc là sẽ khóc mỗi khi xem lại thôi. Thấy ấm áp cho chính mình nhiều hơn là cho các con thì phải?!

Và khi lên phòng nhóm nhỏ ,trẻ khuyết tật và sơ sinh ,tôi đã bần thần với bữa cơm chiều .Nó như vết cứa đã chạnh lòng lại thêm chạnh lòng hơn. Biết làm sao hơn khi không thể làm nhiều hơn như thế nữa trong khả năng và điều kiện giới hạn...

(Thanh Bửu)

Vì đó là con



Tôi lặng ngồi ngắm con đang ngủ ,Nét ngủ hiền hòa,con có mộng thấy gì không? Hải đã qua tuổi lên 10 chỉ những khi như thế này con mới không đau... Rồi con sẽ như thế nào với ngày mai.Con không thể đứng ,không thể ngồi mà không nghiêng ngã. Bao giờ có phép nhiệm mầu nào đó để con cũng có thể cảm nhận cuộc sống??? Bao giờ con có thể ...Thằng bé cứ thế dù không là đời sống thực vật. Con biết khóc hét la vì đau vì bệnh nhưng con không biết nói con khát ,con đói.Khi ngồi đây để nhìn các con nhỏ đang bi bô xung quanh ,trong từng nét thể hiện quen thuộc của các con cảm xúc là điều luôn nức nghẹn trái tim của bất cứ một ai không riêng gì tôi.Nét hân hoan thơ trẻ của các con khi nhận ra người quen,hãy ôm con vào lòng ,hãy xoa đầu con ,nắm tay con đi bạn sẽ được truyền lại hơi ấm mà sự khát khao yêu thương con truyền sang sẽ lay động trong từng tâm khảm của chúng ta .
Và những câu chuyện tâm tình gợi mở tôi nhìn thấy cuộc đời của con.

Dự đinh là sẽ đưa các con đi chơi nơi có các trò chơi ,nhưng vì lý do sức khỏe ,tôi chỉ có thể thêm 1 lần đưa các con ra nơi quen thuộc KFC!
Mà không hiểu sao trẻ con hầu hết đều thích món này. Tôi đưa 3 đứa cháu cùng đi để các con cùng chơi và cảm nhận cuộc sống của những bạn bè trang lứa với mình.Được ra ngoài dù không gian cũng khá bó hẹp chiều thứ 7 khách khá đông.Vẫn là những ánh mắt hân hoan ngập tràn sự phấn khích ,vẫn là những nụ cười giòn tan vô tư của tuổi thơ. Tất cả cũng làm tôi vui lây, vui và vui vì cái mối liên hệ này bỗng đã thường xuyên hiện diện trong tâm thường ngày khi liên tưởng điều thường nhật trong cuộc sống. Bỗng nhớ những ngày đầu cũng những ngày như thế này đây-Àh ,mà đúng 1 năm đấy, những điều mà bạn tâm sự ,mà bạn ấp ủ tỏ bày , mà sự phân tích gạt tất cả điều tiếng ,tất cả những suy nghĩ thị phi để có thể dành tất cả những điều gì tốt đẹp nhất dành cho con.Một năm qua tôi thấm nhiều hơn suy nghĩ và cách làm này ,dẫu có những ấp ủ về tinh thần về dạy dỗ cho các con còn chưa thực hiện được.

Cuộc sống này còn nhiều nỗi đau lắm, điều gì làm ta rưng rức trái tim trước con.???Bao nhiêu trẻ lớn lên bằng sự bất nhẫn ở 1 góc độ nào đó như thế này?!
Thấy ấm áp và hạnh phúc hơn điều bé nhỏ mà vợ chồng bạn và những người quen đã ấp ủ và nuôi dưỡng dành cho con.Vậy là ta có thêm một lần làm chiếc cầu nối yêu thương.

(Thanh Bửu)

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Con Đau!



Đến với các con chiều hôm qua ,khi vừa đến cổng các con chơi ngoài ngõ thấy chạy vội ra phụ xách đồ vào.Vừa làm các con vừa rôm rã chào hỏi và ngó quanh ,ngó quất xem má T đâu.Con bé Như :Má T .đâu má ..Bưởi?!,tên tôi hơi khó gọi và cũng khó nhớ nên lũ trẻ có đứa cũng gọi má T luôn.,nhỏ ơi vầy là mi thích nghen!

Định bụng là sẽ dẫn tụi nhỏ ra ngoài cũng nhân 1-6 luôn ,nhưng trời mấy hôm nay mưa liên tục mà tụi nhỏ lại không khỏe lắm,đi ra ngoài thì nhóm nhỏ mình không chu đáo hết.Tính tới tính lui ,phần nhỏ bệnh nên tôi đặt 35 phần cơm chiên dương châu và đùi gà chiên nước mắm (món này tụi nhỏ khoái )tôi nấu thêm nồi canh soup bỏ hộp và mua bánh ngọt.

Có khi việc đã là quen thuộc và cũng không thể làm điều gì chu đáo hơn với khả năng của hai đứa nên ngoài việc đến chơi ,trò chuyện chia sẽ tình cảm cùng các con. Những dự định khác có khi còn lệ thuộc vào mối liên đới của các con ở Trại nên cũng còn nhiều hạn chế. Trong bối cảnh vật giá leo thang như hiện tại cũng đã ảnh hưởng không ít thì nhiều đến với các con ,những bữa ăn thường nhật chắc chắn chỉ là no chứ không có chất lượng và nhất là mùa này trẻ lại đang ở trong mùa dịch bệnh "tay chân miệng" nên việc quan tâm đến bữa ăn của trẻ như thời gian qua nhóm đã làm tôi nghĩ là một việc cần thiết.

Nhóm nhỏ lần này đã được cách ly các con bệnh.Vì cũng hơi lu bu một tí nên tôi không thể điểm danh hết nhưng có cảm giác vắng đi một vài trẻ.Và việc đầu tiên là tôi tìm bé Minh .Xin được chia sẽ niềm vui đến cùng cô chú ,anh chị và các bạn là bé Minh đã lên cân.Hôm nay thằng bé nhìn tròn trĩnh hơn và có sức sống hơn lần gặp trước,con ăn rất ngon miệng ,con đã được khám và cũng như các bạn đã có thuốc uống đinh kỳ cho căn bệnh của con.Kỳ này con đã được xếp lên nhóm lớn với tuổi lên 7 của mình khác khi vào Trại con ốm quá nên ở nhóm nhỏ.Mong là con nào cũng mạnh khỏe , vậy mà bé Hải thì lại gầy đi, Hải chỉ ăn cháo ,nhìn con èo uột tội quá tôi không thể lưu ảnh lại...Huy Bảo lần này bị sốt phát ban,tôi dặn dò Huy Anh nhớ trông chừng em trai ,đây là người thân của con. Con dạ dạ nhưng không biết là với con tình cảm đó được con thể hiểu như thế nào và con sẽ thể hiện ra sao?Trong các con nhóm lớn tôi rất thương thằng bé ,thương vì con nhỏ quá , con già với cái dáng vẻ nhỏ xíu của mình ,con không được may mắn như em mình vì chứng bệnh đang hành hạ cơ thể nhỏ bé của mình,con ăn vẫn cứ nghẹn mà tội tụi nhỏ chúng gần nhau quá nên cũng hiểu nhau ,bé Như la lên:HA coi chừng ..ói!Cái cách mà các con nhìn nhau ,nheo mắt cười ,quan tâm đ ến nhau dễ thương dù thỉnh thoảng vẫn đánh nhau , vẫn cãi nhau om tõi.

Bữa ăn rộn ràng ,hôm nay các bảo mẫu và cả các má trên văn phòng cũng xuống chăm sóc các con ăn,con gái Minh cười tít cả mắt,bé Hiền hôm nay đã thay đổi nhiều ,con không ngồi cố định ngay vị trí cũ con thường ngồi nữa -đây là một việc mà các bảo mẫu ở đây bất ngờ.Tôi thơm trên mái tóc con bé ,khen con ngoan và cố gắng chơi vui cùng các chị và các em ,con bé cười mà các em la lên:A! Chị Hiền cười kìa!!!
Và cũng có điều buồn khi vắng Hoài Phương ,tôi đã không thấy con đâu cứ ngỡ là con đi chơi đâu đó nhưng đợi hoài không thấy.Hỏi thì được biết: con đã trốn trại!!!
Được biết trong buổi chiều đi học cách đây mấy hôm ,con đã gửi tập sách cho bạn rồi bỏ trốn,HP là thằng bé khá cao lớn mập mạp và đẹp trai,mới lần ăn KFC vừa rồi tôi trò chuyện khuyên con ráng học ,hỏi sau này con thích làm gì ,thằng bé bảo con làm tài xế taxi.Ở VN hiện đang có những tên chăn dắt dụ dỗ trẻ em chúng đưa đi bán lại cho những cơ sở lao động chân tay và vắt kiệt sức lao động của các em,tôi sợ HP rơi vào cảnh đó.Việc tìm kiếm là của Trại nhưng trong tâm tôi mong con không rơi vào trường hợp đó và mong là con quay trở lai.

Phúc , Thảo và vài con nữa đạt danh hiệu học sinh tiên tiên và giỏi,chuyển lời của Bạn -đại diên cho Nhóm _ là sẽ có phần thưởng cho các con học giỏi và chịu khó học .Có lẽ đây là điều bất ngờ ,khuyên con nào không đến trường thì học tại Trại ,cũng sẽ có quà, có vẻ đây là sự khích lệ khá hữu hiệu tôi đọc được vài ánh mắt ngạc nhiên và vui mừng của các con đang học ở Trại.

Buổi chiều bên các con cũng đã sâm sẩm tối ,tạm biệt các con tôi ra thanh toán tiền cho chị Hiếu_Chị quen trong dịp đưa các con ăn KFC tháng 4-Và điều cảm động chị đã dành cho các con khi hiểu việc làm của Nhóm ,chị cùng các nhân viên xin được góp một phần cùng lo cho các con. Chị cũng thường xuyên đi làm từ thiện ở các vùng xa xôi nghèo ngoài Bắc và các trẻ mồ côi ở Chùa ,thay mặt Nhóm tôi cảm ơn tấm chân tình của chị ,chị cười bảo:" việc gì làm được thì làm ,nhịn ăn ,nhịn mặc một chút là được mà ,mà chị thấy tụi nhỏ chị cũng thương.."Tôi xúc động và cảm thấy hạnh phúc hơn với việc làm cụ thể của Nhóm!

Thêm một lần hạnh phúc khi cùng quan tâm đến trẻ ,sự quan tâm không thể lơ là của cộng đồng.
Xin hãy cho các con được hạnh phúc dù là điều bình dị nhỏ nhặt nhất để con không ngơ ngẩn đời buồn!
(Thanh Bửu)

Thứ Bảy, 28 tháng 5, 2011

Bài Viết Tháng 5-2011


Khi vẫy tay tạm biệt các con , bỗng nghe gọi:Má! Má! bàn tay nhỏ các con ngồi gần cửa áp vào bàn tay lớn và tiếng :Yeh! thật lớn làm tôi và bạn thật xúc động. Xúc động vì cái tình cảm chính các con trao lại cho chúng tôi.Xúc động vì một buổi chiều hạnh phúc được nhân truyền cụ thể trong mỗi Người đã và đang được tiếp xúc với các con.
Xúc động như cái cách mà các con mừng reo , nhảy cỡn chạy vội về phòng "tuột" quần áo để thay đồ chuẩn bị đi ăn khi nghe nhóm sẽ đưa các con ra ngoài .
Xúc động khi lên thăm nhóm nhỏ trong một chiều mà nhóm các con đang bị thủy đậu. Thử hình dung con cháu chúng ta bị bệnh này , sẽ là sự nhõng nhẽo ,khó chịu vì bệnh của con và sự chăm sóc và lo lắng của gia đình..Các con ở đây ,không được cách ly nên nhóm hầu như là bị lây nhiễm .Nhìn tụi nhỏ ngứa ngáy mình chấm đầy vết thuốc ,phòng hôm nay không rộn ràng âm thanh "a..a..a.." như thường lệ.Mỗi đứa ngồi thu lu ,có đứa đang ăn dở chừng ,có con bảo mẫu đang ép ăn .Bé Trà hôm nay ngồi thẩn thờ ,chân tay con duỗi thẳng ra ,mắt ngấn nước đưa cánh tay chỉ cho tôi các vết lở của thủy đậu. ánh mắt con làm tôi xót ,ánh mắt của đứa con gái bé nhỏ như cái dấu hỏi chấm lững ..trong mắt tôi .Con thơ ngây trước mọi thương tổn...Con ngồi với tô cơm chiều mà những miếng thịt xé nhỏ bé như con ruồi ,chén canh cà chua trong vắt chỉ váng vài váng mỡ thịt xay ,chây tay là vết chấm thuốc xanh ..Con bệnh, con không bệnh cứ chung nhau một phòng vài bảo mẫu phải tập trung để có thể chăm cho các con.Bé Minh 7 tuổi mới về Trại ,con mồ côi nó ốm như không thể ốm hơn, vậy mà còn nghe là hôm nay đã đỡ nhiều hôm mới vào trại còn kinh khủng hơn. Lao xương và cả H., bất hạnh không còn lối này với con làm tôi thẩn thờ ,tôi như sụp đi khi phải cầm đôi tay chân con mà lưu ảnh lại , xin lỗi con khi phải làm điều này ...Được biết Trại đang cố gắng ưu tiên lo cho con mau hồi phục sức để điều trị bệnh cho con ,mong là con sẽ mạnh khỏe Minh nhé!

Tạm biệt nhóm nhỏ chúng tôi cùng hai bảo mẫu gọi taxi đưa các con ra nhà hàng KFC.Được ra ngoài tụi nhỏ như chim sổ lồng,lăng xăng lít xít chạy nhảy dặn dò một chặp ,xếp hàng điểm danh rồi mới OK! Nhóm chạy xe ra trước để đón các con , nhà hàng KFC nằm trong khuôn viên của Bến Tàu cánh ngầm nên cũng đông và nhộn nhịp .Bàn ăn đã được sắp sẳn ,tụi nhỏ vào ngồi có hoạt hình xem nên đứa nào cũng cười hết cỡ .Rôm rã và phấn khích là tâm trạng tụi nhỏ khi ăn ,lẽ ra các con có cái quyền hồn nhiên hơn thế nữa...Khi gọi thêm 5 phần cơm chiên dương châu của một nhà hàng cũng nằm trong hệ thống Bến Tàu,trò chuyện với chị chủ về các con ,đích thân chị cùng nhân viên mang cơm sang bên KFC và thăm hỏi các con.
Tụi nhỏ lễ phép chào hỏi chị rất vui và xin được góp phần cùng nhóm tặng khẩu phần ăn này cho các con.Xin được cám ơn chị và KFC cũng đã giảm giá 10% cho chúng tôi và tặng thẻ giảm giá trong năm.Thấu cảm để thấy sự chia sẽ cần thiết biết bao!

Vì đó là Con! Xin được mượn câu viết của Bạn để nói về điều này:

"... xem hình xong rồi cười quá trời, không biết hai bà má này mần ăn thế nào với cả tiều đoàn nhóc con này. Nội việc chở cả nhóm đến nhà hàng không dã là một kỳ công rồi, chưa nói đến việc order and lo cho tụi nhỏ ăn… Xem rồi lại nhớ đến bài viết “hạnh phúc là gì?” của Mái. Hạnh phúc của trẻ thơ đơn giản, trong sáng và tuyệt vời biết bao. Chỉ một bữa ăn ngon cũng đủ để các em quên hết quá khứ và tương lai. Các em sống với giây phút thực tại để cảm nghiệm hạnh phúc. Q cũng đoan chắc rằng trong giây phút đó, hai bạn cũng dạt dào hạnh phúc với các em. Hạnh phúc là căn bệnh truyền nhiễm tuyệt vời nhất mà thượng đế ban cho nhân loại. Phải vậy không các bạn?"

Hạnh phúc là căn bệnh truyền nhiễm tuyệt vời nhất mà thượng đế ban cho nhân loại.

Xin được mượn lời nhận xét của Bạn để thay mặt các con kính lời cám ơn đến với Quý vị Ân Nhân đã hổ trợ ,chia sẽ cho các con trong năm qua.Xin gửi lời chúc sức khỏe và hạnh phúc !
(Thanh Bửu)

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Lời Tri Ân


Cô chú và các anh chị rất thân mến.

Hôm nay, nhân dịp nhóm giúp trẻ mồ côi được tròn một tuổi, xin được phép thay mặt cho các cháu trong tại trẻ mồ côi Vũng Tàu kính gởi đến cô, chú và các anh chị lời cám ơn chân thành và vòng tay ôm thân mến từ các cháu.
Wow, thời gian trôi qua nhanh quá phải không? Mới ngày nào…..! chắc ai trong chúng ta cũng nghĩ vậy. Chắc các anh đã quên mất là đã nhịn hết bao nhiêu ly cà phê thơm phức, hoặc mấy chị có ai còn nhớ là mình đã nhịn mất bao nhiêu buổi ăn trưa? Ấy vậy mà các cháu vẫn nhớ. Các cháu cứ nhắc là mấy cô chú ở xa lắc, đâu có biết tụi con là ai đâu mà tháng nào cũng cho quà! hoặc cho quần áo mới! hoặc cho tụi con một bữa ăn ngon! Mỗi lần hai chị Bửu và Trà đến là các cháu vui mừng, hớn hở, xà vào lòng, méc chuyện này, kể chuyện kia….Kể vậy để cô, chú và quý anh chị thấy rằng các cháu dễ thương biết bao.
Xã hội nào cũng vậy, hễ có nhà cao tầng trọc trời thì chắc đâu đó có một khu ổ chuôt. Hễ có người giàu tiền xài không hết, thì đâu đó cũng có người nhặt từng hột cơm. Nói đến cái khổ, cái nghèo thì hầu như người Viêt Nam nào cũng không nhiều thì ít đã từng trải qua. Nhưng để so sánh với hình ảnh của các cháu mới 5-6 tuổi đầu mà đã không cha, không mẹ, lầm lũi một mình bước trong cuộc đời thì cái khổ, cái nghèo còn có là bao? Xin một lần nữa cám ơn đến cô, chú và các anh chị đã cho các cháu thấy bàn tay nhân ái để các cháu ít là còn có niềm vui và hy vọng trong cuộc sống trần gian này. Và điều đó đáng quý biết bao.
Kính mong cô chú và quý anh chị tiếp tục thương đến các cháu, tiếp tục công việc đem đến cho các cháu niềm vui và niềm tin trong cuộc sống. Sau một năm làm việc, chúng ta sẽ tiếp tục và không những thăm hỏi mà còn tìm cơ hội để khuyến khích các cháu trong việc học tập, hy vọng sau này các cháu sẽ cố một tương lai tốt hơn. Sẽ có chương trình giúp các cháu học giỏi hơn và sẽ được trình bày với cô chú và các anh chị trong thời gian tới.
Một lần nữa, xin gởi đến cô, chú, anh chị cùng gia đình lời tri ân chân thành. Nguyện xin Thiên Chúa là vua tình yêu tuôn đổ xuống cô chú, anh chị và gia đình muôn vàn hồng ân và ơn lành để quý anh chị tiếp tục là chứng nhân, là tin mừng của mọi người.

TQ

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

Giá Của Một Nụ Cười

Giá của một nụ cười rẻ hơn giá tiền điện, thế nhưng nụ cười lại to sáng nhiều hơn hàng trăm bóng đèn điện.

Không ai nghèo đến nỗi không thể mỉm một nụ cười, cũng không ai đủ giàu để sống mà không cần đến nụ cười của người khác.

Một nụ cười- vốn liếng tuy nhỏ bé - nhưng lại làm giàu cho kẻ đón nhận nó mà không hề làm nghèo đi kẻ trao tặng nó. Ngược lại, có khi người ta sẽ còn mãi mãi ghi nhớ.

Nụ cười tạo được hạnh phúc trong gia đình. Nụ cười là dấu hiệu của nhân ái. Nụ cười làm cho kẻ nhọc nhằn tìm được sự thoải mái dễ chịu. Nụ cười đem lại sự can đảm cho người nản chí, hoang mang.

Nếu có một lúc nào đó trong đời, bạn gặp một ai đó không cho bạn được một nụ cười như bạn đáng được nhận, thì bạn hãy quảng đại mà nở một nụ cười với người đó. Bởi vì không ai cần đến nụ cười cho bằng người không bao giờ biết cười.

Có một câu chuyện kể rằng: Saint- Exupery từng là phi công tham gia chống phát xít trong Thế chiến thứ hai. Chính từ những năm tháng này ông đã viết ra tác phẩm "Nụ cười". Không biết đây là một tự truyện hay một truyện hư cấu, nhưng tôi tin rằng nó có thật. Trong truyện, Saint- Exupery là một tù binh bị đối xử khắc nghiệt và ông biết nay mai có thể bị xử bắn như nhiều người khác.

Ông viết : "Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi giật giật, cố gắng rút trong túi áo một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua hàng chấn song nhà giam, tôi trông thấy một người cai tù. Tôi gọi: "Xin lỗi, anh có lửa không?"..

Anh ta nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình cờ mắt anh nhìn vào mắt tôi. Tôi mỉm cười mà chẳng hiểu tại vì sao lại làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười. Lúc này dường như có một đốm lửa bùng cháy nhanh qua kẽ hở giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người.

Tôi biết anh ta không muốn, nhưng do tôi đã mỉm cười nên anh ta phải mỉm cười đáp lại. Anh ta bật que diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây trước mặt tôi không còn là viên cai ngục phát xít mà chỉ là một con người.

Anh ta hỏi tôi: "Anh đã có con chứ?".

Tôi đáp: "Có" và lôi từ trong ví ra tấm nhỏ của gia đình mình.

Anh ta cũng vội rút trong túi áo ra hình những đứa con và bắt đầu kể lể về những kỳ vọng của anh đối với chúng.

Đôi mắt tôi nhoà lệ. Tôi biết mình sắp chết và sẽ chẳng bao giờ gặp lại được người thân. Anh ta cũng bật khóc.

Đột nhiên, không nói một lời, anh ta mở khoá và kéo tôi ra khỏi buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi khu vực thị trấn chiếm đóng, thả tôi tự do rồi quay trở về.

Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi chỉ nhờ một nụ cười".

Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi thứ vỏ bọc chúng ta dùng để thủ thế, để bảo vệ phẩm giá và địa vị, vẫn còn có một điều thật quí giá mà tôi gọi là tâm hồn.

Tôi tin rằng: nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù oán ghét nhau.

Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với đồng loại qua sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin rằng bạn cũng đồng ý với tôi, đó là một phép lạ nho nhỏ, một món quà tuyệt vời mà chúng ta có thể dành cho nhau.

Trích "Con đường đi tìm hạnh phúc"

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

Bài viết Tháng 3




Tôi chạm vào cung bậc tình cảm bạn bè khi đến với tụi nhỏ ,những đứa trẻ đã dần quen thuộc với nhóm ,khi vắng bạn tụi nhỏ cứ liếng thoắng :Má T đâu ? ,Cô T đâu? Tình cảm chân chất trẻ con đọng lại không phải bởi những câu thăm hỏi mà đọng lại là sự thương nhớ của trẻ.

Bé Hoa hôm nay không ngủ trưa khi tôi vào bếp nhân viên chưa đến thế là con bé lăng xăng phụ và chạy mua thêm gia vị . Khi tất cả đã chuẩn bị xong ,Tôi lên phòng chơi với tụi nhỏ. Hôm nay các con được ăn kem trước ,ngồi nhìn các con liếng thoắng hí hửng với cây kem "đặc biệt" ,Má ơi ,kem này mắc lắm mà? Má ơi ,mở cho con ..kem này giống trong quãng cáo ti vi nè...Tụi nhỏ hồn nhiên ,vô tư ,một cây kem ngon thôi mà
ánh mắt và nụ cười liến thoắng ,mà rôm rả với nhau mà í ới :sao con gái có kẹp tóc ,có buộc tóc ..?

Con gái ở đây tôi để ý đứa nào tóc cũng dài cả (.Lần sau chắc là sẽ hỏi đứa nào thích cắt tóc không dẫn đi )Tụi nhỏ thích thú với món quà này ,mấy bé nhỏ cứ kẹp lên lại kéo xuống để dòm , các bé lớn thì mân mê vì dây buộc tóc có chùm trái cây dễ thương đủ màu, nhìn rất thương ,thương vì những điều đơn giản quá mà con trẻ lại háo hức đến như thế. Phát cho các bé lớn truyện sách Doremon, các bé nhỏ là truyện tranh ,nhóm nhỏ trên phòng là í a í ới ,tụi nhỏ kéo tay mình chỉ trỏ xem hình ,các bảo mẫu cùng ngồi chỉ đọc con nghe.Cùng ngồi chỉ dẫn cách tô màu và giải thích đôi câu hỏi ngây ngô , ngộ nghĩnh thú vị .
Ghé qua lớp học cũng chỉ ngồi xem các bé học , chỉ vài đứa thôi nhưng cũng khó khăn cho cô giáo vốn cũng là một tình nguyện viên.Qua trò chuyện ở đây có ba lớp học ,sáng dành cho các cháu vừa học vần vừa chơi như Mẫu Giáo lớp Lá vậy. Buổi chiều sau 2h giờ là ôn tập cho mấy bé lớp 2 đến lớp 4.Tụi nhỏ cũng ham vui ,cũng ngọ ngoạy ,cũng nói chuyện và cô giáo cũng...Nghiêm khắc nhắc nhở ,Và tụi nhỏ cũng chịu học dù cũng ham chơi hơn.

Hỏi han và tìm hiểu từng hoàn cảnh mỗi trẻ tôi nghe trong bi ai cuộc đời vẫn còn đó niềm tin .Đến để được nghe ,được thấy mỗi mảnh đời đang gắn ghép lại nơi đây là một niềm hạnh phúc cho trẻ.

Hoa và Hiền cả hai chị em đều nhiễm HIV ,Ba Mẹ đều đã mất ,hai chị em còn Ông Bà ngoại đã già và gia cảnh lại quá khó khăn.Tết Trại cho các cháu về với Ông Bà mà sự phân biệt của cộng đồng đã ấn sâu vào trí óc non nớt của bé. Hiền hay lẳng lặng và ít gần gũi với anh chị và các em .Con bé ốm còm nhom và gần như mắc bệnh Tự Kỷ.Tôi ngồi riêng với con bé gần nửa tiếng chỉ để ôm con vào lòng , chải tóc và cột tóc cho con,thủ thỉ vài câu và kêu các em nhỏ cùng ngồi nói chuyện với bé.Tôi biết không phải dễ để thay đổi nhưng tôi tin rằng rồi con sẽ cười ,nụ cười của tình cảm được sẽ chia.Ánh mắt con bé đau đáu cái nhìn cố thủ,nó chìa bàn tay nhỏ xíu cho tôi dẫn vào bếp cùng vào bữa ăn chiều.Hôm nay tôi chuẩn bị món bún măng gà và chả giò chiên. Tụi nhỏ ăn lúc nào nhìn cũng thấy ngon lành ,bé Hiền hôm nay được các bảo mẫu khen ăn nhanh và ngoan.Thường ngày con bé ngồi lẳng lặng nhưng hôm nay lại rất vui.Tôi tin rằng mình có thể làm con bé hòa đồng với tập thể hơn.Duy Anh lần này nổi u ,trên trán nhiều quá,thằng bé vẫn nhỏ nhất mà trông già nhất nhưng lại có duyên nhất và liến thoắng nhất .Duy Bảo em trai cùng cha khác mẹ may mắn không nhiễm H.nên trông cao lớn hơn anh hai nhiều. Hỏi thăm về nhóm trẻ trên cơ sở 2 ,nghe Nghĩa , Trang kể chuyện có hôm tập trung về đây trại cũng cuốn chả giò "em bốc ăn sống luôn cô.lại cô ơi "Nghĩa xin tháng sau cô cho ăn KFC hay gà chiên nước mắm nha cô? Tụi con khoái món đó.Cô có kho thịt nhớ kho cay cay nha cô. Tôi vui vì dẫu sao tụi nhỏ cũng đã bắt đầu quen và dạn dĩ với nhóm hơn ,biết thăm hỏi cụ thể hơn .Không có bạn nên lúc ăn không chạy lên nhóm nhỏ được .Trước khi tôi về tụi nhỏ khoanh tay cám ơn và gửi lời thăm Ông Bà ,các cô chú đã giúp cho tụi con.Tôi cũng cảm ơn các con vì đã rất ngoan và lễ phép .Hẹn là sẽ ghé đột xuất!

Còn đâu đó cảm giác trĩu lòng khi nhìn các con còn quá bé nhỏ .
Xin như là chút tình giữ lại gửi giữa Đời!

(Thanh Bửu)