Gần 2h Trời đang nắng bỗng chuyển mây đen rần rần gió muốn thổi bay ,lĩnh kĩnh tôi đi 2 lần nhưng lần sau đành đi taxi vì gió rít quá .Cứ lo lắng sợ rằng lời hứa với tụi nhỏ hôm nay không thành vì ảnh hưởng bão vào.Tới nơi các chị ở Văn Phòng đón tôi bằng câu đùa vui : Quà còn thiếu bạn L .Tôi đớ người ra 1 lúc và chợt hiểu các chị trêu tôi .... Các con mừng rỡ ,nghe nói náo nức trưa không ngủ thay đồ chờ tôi từ 1h30 .Nhận phần thưởng các con vui rạng rỡ ,thích lắm cái Bằng khen chú Q thiết kế và anh hai Bi con Má Tr ép cứng đẹp tuyệt vời .Đôi lời với các con khuyên cố gắng học tốt và ngoan ,các con hứa sẽ học tốt để không phụ lòng tốt của Ông Bà ,Cô chú đã yêu thương dành cho .(Có mấy bạn được về thăm họ hàng trong mùa hè nên phần thưởng gửi Trại chuyển sau .) Thời gian gần VT những năm sau này không nhiều nên thú thật là các đia điểm vui chơi của trẻ con tôi không rành lắm. Tôi đưa các con đến khu vui chơi Baby Fullhouse . Khi đến nơi dù ngôi nhà trò chơi không lớn lắm khá hẹp nhưng bấy nhiêu thôi cũng là cả một niềm mơ ước của con.Tụi nhỏ ùa vào la hét chạy nhảy mà tôi hơi lo lắng ,sợ bọn trẻ giẫm đạp nhau và y như rằng thoắt một cái trong trò chơi nhảy bật Trang đã bị đạp vào bàn chân khá đau .Khi các cô gái nhỏ chán chạy nhảy thì được cho vào chơi tô tượng và vẽ tranh cát .Tội các con rất ngại khi xin chơi thêm một cái gì đấy , tôi thì cứ lia lịa các con chơi đi ,thích gì chơi nấy .Mấy bạn trai nghich nghich loắng nhoắng muốn vào cùng nhưng chỉ nhìn vậy thôi .Tôi cứ loắng quắng luồn lách để ghi lại những khoảnh khoắc hớn hở và hồn nhiên của các con .sao mà vui đến vậy ,tôi thấy mình thật thật Vui .Vui hơn các con thì phải! . Vốn những dịp được đi chơi như thế này rất hiếm nên đối với các con khi nghe chúng mừng rỡ la hét lúc tốp đầu vừa đến nơi khiến một chút xốn xốn ,ngỡ ngàng trong tôi vì tôi không hình dung các con lại phấn khích đến độ vậy .Điều đơn giản ,điều bình dị mà chúng ta mang đã vẽ thêm trong hôm nay nụ cười ,ánh mắt rạng rỡ ngập tràn .Cám ơn ! Xin Cám ơn vì :Mỗi ngày chúng ta chọn một Niềm Vui! Chơi mệt các con được ăn kẹo Má Thu về gửi ,có con còn lén cất trong túi để dành nữa .Ngồi tâm sự nhỏ to và thăm hỏi các con bé Duy Anh yếu đi nhiều thằng bé chuyển sang giai đoạn gần như tắt cả tiếng . bé Quỳnh Như thì cười tí toét :hồi chiều con tưởng chỉ mấy anh chị có phần thưởng mới được đi , con cám ơn má nhiều lắm.Con thích lắm ! Con yêu Má ! Bé Như là đứa thường xuyên thăm hỏi má Tr nhiều nhất ,con bé hỏi Má T mổ bụng đã khỏe chưa .? Và một bất ngờ bé Minh -Thằng bé bị câm điếc đã bập bẹ :Cô... Vũ !Tôi há hốc kinh ngạc !!! Âm không trọn vẹn nhưng tôi ôm con và bật khóc .Khóc vì Vui và khóc vì mừng cho con và cả khóc vì Hạnh phúc ! Cám ơn Bạn bè Tôi ! Cám ơn Gia Đình Tôi đã cho tôi đầy đủ điều kiện và cơ hội để gần gũi và chia sẽ với các con . Về Trại với bữa cơm chiều thường nhật ,trước khi vào bữa ăn các con đã đồng loạt cám ơn Má ,Cám cơn Cô ,và gửi lời cám ơn Quý vị Ông Bà Cô chú . Mùa hè của các con mong rằng sẽ luôn tràn ngập tiếng cười ,tràn ngập yêu thương của cộng đồng sau một năm cố gắng học tập và bình an sức khỏe . Một lần nữa thaymặt các con Xin được Tri Ân Tình Cảm yêu Thương mà Ông Bà _Cô Chú và Bạn bè dành cho Các Con ! (Thanh Bửu)
Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2012
Thứ Năm, 5 tháng 7, 2012
Tri Ân
Quý anh
chị thân mến!
Lời đầu
thư xin được thay mặt cho tất cả các em trong trại mồ côi tại Vũng Tàu kính gởi
đến quý anh chị cùng gia quyến lời chúc sức khỏe cùng mọi sự an lành. Riêng tôi, tôi nguyện kính xin tình yêu của
Thiên Chúa luôn luôn đầy tràn trong quý anh chị để mỗi lời nói, việc làm của
quý anh chị và chính tôi nữa luôn mang dấu ấn của tình yêu, và để mọi người nhận
ra rằng chúng ta là anh chị em của nhau, là con cái của Thiên Chúa.
Trong dịp
này tôi cũng xin được chia sẻ niềm vui đến quý anh chị về công việc mà chúng ta
đã làm trong 2 năm qua. Vâng, thật sự
tháng 6 vừa qua, chúng ta vui mừng kỷ niệm 2 năm công việc giúp các trẻ mồ côi
tại Vũng Tàu, Việt Nam, mà nhóm đã bắt đầu từ năm 2010. Hai năm thật sự không phải là một chặng đường
dài, nhưng là một dấu ấn đáng ghi nhớ.
Vì rằng đến giờ phút này, ở bên kia nửa vòng trái đất, đang có một nhóm
trẻ nhỏ tin rằng các em đang được quan tâm, được yêu thương, tình yêu mà các em
ngỡ đã mất đi khi các em bị bỏ vào trại mồ côi.
Các em giờ đây đang có Má Bửu, Má Trà, vừa rồi thêm Má Thu, và các Cô,
các Chú trong nhóm nữa.
Hai năm
vừa qua với nhiều lo nghĩ, băn khoăn, và tôi thật sự không dấu anh chị cả những
giây phút ngã lòng, thiếu niềm tin vào công việc mà chúng ta đang làm. Có lẽ vì thế mà Chúa đã an bài cho tôi được lắng
nghe và suy ngẫm cho những băn khoăn này từ nơi miệng những bậc đáng kính. Chắc có nhiều người trong chúng ta đã có cơ hội
tham dự thánh lễ cho các em chịu phép Thêm Sức vào Chúa Nhật ngày 27 tháng 5 vửa
qua tại nhà thờ Thánh Giuse. Trong Thánh
lễ, Đức Giám Mục Williams Curlin đã nhắc nhở mỗi người chúng ta về sứ vụ của
mình, sứ vụ rao truyền tình yêu, mang Lời của Chúa đến cho mọi người chung
quanh. Thế giới ngày hôm nay tuyên truyền
tự do tôn giáo nhưng chẳng ai muốn đem Chúa ra khỏi nhà thờ. Xã hội thật sự tiến bộ và con người có thể
trao đổi với nhau khi đang ở bất cứ nơi đâu và bất cứ khi nào, ấy vậy mà Lời của
Chúa chẳng ai muốn nghe. Đức Giám Mục
nói rằng hãy can đảm lên và đưa Chúa, đưa tình yêu của Ngài đến cho thế giới
chung quanh ta. Cũng trong ngày Chúa Nhật đó, linh mục Trần Công Vang đã chia sẻ
tâm tình của ngài, tâm tình của người đang khắc khoải khi nhìn thấy những người
anh em chung quanh còn đang lầm than, còn đang đau khổ, bất hạnh. Các ngài kêu gọi mọi người hãy dấn thân và
chia sẻ cuộc đời này với nhau. và đó là cách hoàn hảo nhất để đem Tin Mừng đến
cho mọi người. Hạnh phúc thay khi quý
anh chị đang thật sự sống cuộc sống như thế, cuộc sống biết chia sẻ với mọi người
trong Đức Tin Yêu, như những người anh em Cursillitas luôn nói “ Một tay nắm
Chúa, một tay nắm lấy anh em mình.”
Kính
thưa quý anh chị. Tôi xin một lần nữa
thành tâm cám ơn quý anh chị trong suốt 2 năm qua đã cùng tôi cầu nguyện và mỗi
người góp một bàn tay để đem niềm vui, động viên tinh thần và nâng đỡ các em
trong trại mồ côi tại Vũng Tàu. Xin cám
ơn các chị Bửu, chị Trà, Chị Nhung, chị Định, chị Hạnh, anh Minh cùng những thân hữu đã
thay mặt cho nhóm đến thăm các em hay giúp cho các em bằng cách này, cách khác,
chia sẻ yêu thương với các em trong suốt hai năm qua. Công việc của nhóm chúng
ta ngoài việc đến thăm, lo cho các em những bữa ăn ngon, vui chơi với các em,
việc quan trọng hơn cả là sự quan tâm đến tương lai của các em. Nhóm chúng ta tích cực đông viên các em trong
việc học tập bằng cách mua sách vở cho các em, khen thưởng và tặng quà cho các
em có thành tích học giỏi trong trường, để các em biết thi đua trong học tập, cố
gắng vươn lên cho một tương lai tươi sáng hơn.
Chúng ta giúp cho 2 em bị mù bẩm sinh, tặng máy vi tính cho em Phương, em cũng bị mù
bẩm sinh, nhờ sự trợ giúp của máy vi tính có phần mềm dành cho người khiếm thị
giúp em có cơ hội học hành củng như tiếp xúc với thế giới bên ngoài các dễ dàng
hơn. Trong tương lai, chúng ta mong sẽ
làm được nhiều hơn trong việc giúp các em.
Chúng ta yêu thương các em và mong các em yêu thương cuộc sống này, quý
trọng cuộc sống, biết học hành để trở nên người hữu ích cho xã hội, qua đó để
không chỉ riêng các em, mà chính chúng ta nhận ra được sự quan phòng diệu kỳ của
Thiên Chúa, qua đó để chúng ta được trở nên khí cụ trong tay Ngài. Xin Cám ơn quý anh chị vì chính quý anh chị
là muối mặn cho đời, là ngọn lửa để đem tình yêu nồng cháy của Chúa đến cho anh
em chung quanh ta. Những người anh em mà
Chúa đã gởi đến cho chúng ta là những người mà chúng ta gặp hằng ngày, là chính
các em trong trại mồ côi, là những bé trai, bé gái mù lòa, là những khuyết tật,
là những đau đớn, là những mất mát, là những tủi hờn mà các em đang mang. Xin cám ơn lòng hảo tâm và tình yêu mà quý
anh chị đã dành cho các em. Tình yêu của
quý anh chị là nước mát, là bóng râm để giúp các em vượt qua được những cơ cực
của cuộc đời này.
Sau
cùng, Xin quý anh chị cùng tiếp tục cầu nguyện cho nhau, tiếp tục chia sẻ và
yêu thương các em. Kính xin Thiên Chúa
là Cha Toàn Năng luôn quan phòng, và ban muôn ơn phước xuống cho quý anh chị
cùng gia đình.
Thân Kính.
Thanh Quang.
Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012
Yêu Thương Này
Hôm tôi đến đã kế ngày cuối tháng 5 do có vài việc đột xuất kéo dài ,tôi không chọn ngày 1-6 bởi tôi biết những ngày "trọng đại" thế sẽ có rất nhiều cơ quan ,đoàn thể quan tâm đến với các con.Tôi chỉ muốn đến với các con những ngày bình thường ,những ngày không là bề nổi of cuộc sống .
QNhư ,Bé Bình ,Huyền đang chơi dưới sân thấy tôi mừng rỡ ,quấn quýt ,phụ xách đồ dù phải nghiêng ẹo cả người mà miệng vẫn líu lo như chim sáo.
Tụi nhỏ nghe tin ùa nhau xuống chật cả một góc bếp đứa ôm chầm ,đứa níu tay , đứa ôm chân lao nhao khoe thành tích học tập ,đứa hỏi thăm má T ,đứa méc chuyện nọ chuyện kia ,má con cùng làm bà 8 huyên thuyên và cả ...chí chóe nữa.
Cũng chuẩn bị món KFC từ nhà vì dạo này cứ đón nhận thông tin hàng trăm ký gà ,bò ,heo thối xâm nhập vào thức ăn phố xá nên tự mần vừa sạch sẽ ,, an toàn và...vừa tiết kiệm .
Có chút niềm vui cho con nên giữ lấy,
Việc cho con lại bỗng nhận nhiều hơn.
Dẫu biết những điều đơn thuần thế,
Cho con vui cũng đủ thấy mình vui.
Bởi ánh mắt ,nụ cười trong sự đơn côi,
Hay những viên thuốc đủ màu nhìn con uống.
Hay cơn sốt ,cơn đau hiếm bàn tay chăm sóc.
Có quá nhiều điều để muốn.. với các con.
Bàn tay ngắn không nỡ để niềm vui biến mất,
Điều bình thường mà con lặng lẽ trông mong.
Vết cắt đời con cũng nhiều bàn tay nâng đỡ.
Chăm cho con một góc cuộc đời thường.
Hôm nay còn mất được ngày mai.
Nhóm nhỏ kỳ này thêm hai bé gái bé tí tẹo và thương cũng đã nhiễm căn bệnh ấy rồi.Nhìn các con cười vui vô tư thấy tuổi thơ sao mà tuyệt vời thế ,bệnh là gì ,mồ côi là gì ..tất cả như trang giấy trắng thôi .Rồi ngày nào trên trang giấy ấy chi chít chữ ,hay chi chít vết màu ...Trong mạch cảm xúc như đang chạm vào tận tâm khi nhớ cái kẹo mút tròn mà bé Mai ú ớ mời tôi.Con bé bàn tay ,bàn chân dính ngón ..bạn ơi có len lén giọt nước mắt xúc động chảy vào trong??Yêu thương này là thời gian gần gũi ,chắt lọc trong trái tim non trẻ ,là đâu đó đơn giản thôi mà với tôi nó là điều vô giá mà với bạn tôi tin chắc cũng vậy thôi .
(Thanh Bửu)
Thứ Năm, 26 tháng 4, 2012
Tháng 4-2012
Má T không đến hả má ?
_Hôm nay má T đi công tác BR rồi .
_Vậy là má T khỏe rồi hả má?
_ ....
Dễ thương hehe!
Má T ơi rãnh lúc nào vù vù sang thăm các con ,nhất là nhỏ sún răng heng!
Trời nóng quá nấu nồi bún mộc đãi tụi nhỏ.Tháng 3 đến sớm ,tháng 4 đến muộn nên thấy khoảng thời gian xa các con thật lâu . Nhóm chút xíu hôm nay được 1 nhóm khách Tây đưa ra phố chơi ,khi về gặp mình líu lo tay chân diễn tả .Tội con bé Nhi và Hải không đi được nên ở nhà ,nhìn khuôn mặt con gái đang bí xị thấy mình ôm chằm "méc" ngon lành .Ghẹo bảo chắc má phải nói Trại mua cho Nhi 1 chiếc xe đi đâu đẩy Nhi đi chơi ,con bé cười tét :con đi xe bự.Vậy là xúm nhau cười ..thiệt đã.
Minh bị đau mắt lâu dài cộng thêm tình trạng tiếp thu chậm phải ngưng việc học ở Trường khuyết tật ở BR ,trò chuyện để hiểu thêm về con thấy lộng cộng quá .Không gặp L sẽ phone để hỏi cụ thể .Chắc là sẽ vận động xin cho con học nghề 15 tuổi rồi. [tre 4-2012 010] Thật vui khi được chơi cùng các con.
Mẹ chẳng mơ đâu ...cuộc đời này ... Ngày Mẹ sinh ...con khóc như bao Người. Mẹ chờ con .Mẹ chờ con ...
chờ con ..chớp mắt ..chào đời . Mẹ chờ con. Mẹ chờ con chớp mắt đưa môi. Mẹ chờ con. Mẹ chờ con ...ngước ...nhìn . Ba ngày trôi qua phép màu không đến, Điều bình thường ...không đến.Mẹ vẫn ..trông ..chờ !! À ơi !Mẹ ru con .Mẹ ôm con . Nước mắt lưng ...tròng
Bao nhiêu cho hết nghẹn lời ...à ơi ! À ..ơi !Con ngậm đầu vú Mẹ.Tay hoe hoe đợi chờ . Năm ngón tay con Mẹ ngậm . Năm ngón tay con Mẹ thơm. Mà đỏ cay cay ! Mà đỏ cay cay ...mắt này ! À ơi , sao đày con tôi !?Sao đày... con tôi??? Con tội tình gì? Con tội tình chi ???
Mà đau thế này ??? À..ơi ,Tai con nghe tiếng Mẹ ru. Nghe hơi sữa nóng tình ơi Mẹ hiền. Mẹ ơi ,Con thấy mẹ rồi ! Nơi bầu vú ấm ,nơi vòng tay thơm. Mẹ ơi con thấy Mẹ rồi! Giọt ấm nước mắt nơi bầu má con. Mẹ ơi ,con thấy Mẹ rồi! Trái tim của Mẹ ..Là mắt con suốt đời !
(Thanh Bửu)
Trời nóng quá nấu nồi bún mộc đãi tụi nhỏ.Tháng 3 đến sớm ,tháng 4 đến muộn nên thấy khoảng thời gian xa các con thật lâu . Nhóm chút xíu hôm nay được 1 nhóm khách Tây đưa ra phố chơi ,khi về gặp mình líu lo tay chân diễn tả .Tội con bé Nhi và Hải không đi được nên ở nhà ,nhìn khuôn mặt con gái đang bí xị thấy mình ôm chằm "méc" ngon lành .Ghẹo bảo chắc má phải nói Trại mua cho Nhi 1 chiếc xe đi đâu đẩy Nhi đi chơi ,con bé cười tét :con đi xe bự.Vậy là xúm nhau cười ..thiệt đã.
Minh bị đau mắt lâu dài cộng thêm tình trạng tiếp thu chậm phải ngưng việc học ở Trường khuyết tật ở BR ,trò chuyện để hiểu thêm về con thấy lộng cộng quá .Không gặp L sẽ phone để hỏi cụ thể .Chắc là sẽ vận động xin cho con học nghề 15 tuổi rồi. [tre 4-2012 010] Thật vui khi được chơi cùng các con.
(Thanh Bửu)
Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012
Tin Buồn
Quý anh chị em rất quý mến,
Tôi vô cùng thương tiếc thông báo đến quý anh chị về sự ra đi của cụ ông Giuse Đỗ văn Công, là thân phụ của em Đỗ Hùng. Hai em Hùng – Quế là ân nhân và là những thành viên tích cực của nhóm giúp trẻ mồ côi chúng ta ngay từ những ngày khởi đầu. Xin được chia buồn cùng hai em Hùng – Quế và tang quyến, cũng xin mượn cơ hội này gời đến quý anh chị lời tâm tình của Quang-Hằng với cụ ông.
Khi cụ ông còn sinh tiền, tôi thường có cơ hội chào hỏi ông bà vào những ngày Chúa Nhật. Hai ông cháu luôn có dịp trò chuyện cũng như chia sẻ tiếng cười vui. Khi Hùng – Quế có con trai đầu lòng, ông bà vui lắm vì là có cháu đích tôn mà. Tôi hỏi ông có vui không, ông bào “có vui” rồi còn gật đầu nhiều lần. Ông hay mặc áo khoác dài và đội nón nỉ, tôi nói ông giống tài tử Thượng Hải, ông cười bảo mặc vậy cho ấm, còn bà nghe khen ông đẹp giống tài tử thì cười chúm chiếm.
Mấy tháng vừa rồi, Hùng nói với tôi là ông dạo này lẫn lắm, chẳng nhớ gì sất Tôi nói: “chắc gì ông lẫn, để anh thử xem nhá.” Sau đó, gặp ông ở nhà thờ sau thánh lễ, tôi đến chào ông rồi hỏi: “Ông có nhớ là ông hứa cho con 50 đồng không?” Ông cười rồi trả lời: “không, đâu có.” Tôi quay sang vợ chồng Hùng rồi nói: “Thấy chưa?, ông còn minh mẫn vậy mà.” rồi mọi người cùng cười với nhau.
Thât sự, tôi thấy Chúa thương ông quá đỗi. Cuộc đời hơn 80 năm của người Viêt Nam chúng ta thì có biết bao là nhọc nhằn, đau khổ? Ấy vậy mà trong những tháng ngày cuối của cuộc đời ông, Chúa đã cất hết nơi ông những ký ức của khổ lụy, buồn phiền. Chúa chỉ để lại cho ông niềm vui với gia đình, với vợ con, và với người thân quen, và để rồi ngày hôm nay, Chúa đưa tay ra, đón ông về với Ngài. Ông thật có phúc ông ơi!
Hôm nay, chúng tôi đến để thăm và nhìn ông lần cuối. Lúc ông còn sống, ông bà tham gia nhiều hội đòan lắm, chính Hùng cũng đi lên từ đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể rồi ngày hôm nay đang tiếp tục sinh hoạt trong Hội Đồng Mục Vụ của giáo xứ, và vì lẽ đó, có rất nhiều hội đoàn đến chia buồn và an ủi gia đình. Tôi cũng lên để đọc kinh, cầu nguyện và nhìn ông lần cuối. Ông vẫn bộ suits, nón nỉ, bảnh bao như ngày nào…. Sau lời cầu nguyện cuối, có người quen nói: Ông đang cười kìa…thật vậy, ông luôn mỉm cười, nụ cười nhân hậu và hiền lành. Ông có biết rằng vì ông vui vẻ và hiền lành mà chúng con thương ông lắm không? Hãy dạy chúng con biết cười, dù trong những giờ phút đau buồn nhất, ông nhé.
Ngày mai này, chúng con sẽ tiễn đưa ông đến nơi yên nghỉ cuối cùng. Để thân xác ông được yên nghỉ trong lòng đất, để cát bụi được trở về với cát bụi. Nhưng trong cuộc sống đức tin, chúng con tin một điều chắc chắn rằng linh hồn ông đang thảnh thơi trong niềm vui trường sinh mà Chúa đã hứa ban cho những ai biết sống đời Nhân – Đức. Đêm nay, trong lời Phúc Âm đã được đọc lên rằng: xin cho con ở đâu, thì những người con yêu thương cũng được ở đó. Thật vậy, hãy tin rằng ông đang được hưởng phúc thanh nhàn trong nhà của Chúa, tin vào niềm tin đó để chúng con và gia đình tìm thấy sự được sự bình an, nhẹ nhàng trong lòng, cho dù ông đã ra đi, vĩnh viễn ra đi.
(Thanh Quang)
Tôi vô cùng thương tiếc thông báo đến quý anh chị về sự ra đi của cụ ông Giuse Đỗ văn Công, là thân phụ của em Đỗ Hùng. Hai em Hùng – Quế là ân nhân và là những thành viên tích cực của nhóm giúp trẻ mồ côi chúng ta ngay từ những ngày khởi đầu. Xin được chia buồn cùng hai em Hùng – Quế và tang quyến, cũng xin mượn cơ hội này gời đến quý anh chị lời tâm tình của Quang-Hằng với cụ ông.
Khi cụ ông còn sinh tiền, tôi thường có cơ hội chào hỏi ông bà vào những ngày Chúa Nhật. Hai ông cháu luôn có dịp trò chuyện cũng như chia sẻ tiếng cười vui. Khi Hùng – Quế có con trai đầu lòng, ông bà vui lắm vì là có cháu đích tôn mà. Tôi hỏi ông có vui không, ông bào “có vui” rồi còn gật đầu nhiều lần. Ông hay mặc áo khoác dài và đội nón nỉ, tôi nói ông giống tài tử Thượng Hải, ông cười bảo mặc vậy cho ấm, còn bà nghe khen ông đẹp giống tài tử thì cười chúm chiếm.
Mấy tháng vừa rồi, Hùng nói với tôi là ông dạo này lẫn lắm, chẳng nhớ gì sất Tôi nói: “chắc gì ông lẫn, để anh thử xem nhá.” Sau đó, gặp ông ở nhà thờ sau thánh lễ, tôi đến chào ông rồi hỏi: “Ông có nhớ là ông hứa cho con 50 đồng không?” Ông cười rồi trả lời: “không, đâu có.” Tôi quay sang vợ chồng Hùng rồi nói: “Thấy chưa?, ông còn minh mẫn vậy mà.” rồi mọi người cùng cười với nhau.
Thât sự, tôi thấy Chúa thương ông quá đỗi. Cuộc đời hơn 80 năm của người Viêt Nam chúng ta thì có biết bao là nhọc nhằn, đau khổ? Ấy vậy mà trong những tháng ngày cuối của cuộc đời ông, Chúa đã cất hết nơi ông những ký ức của khổ lụy, buồn phiền. Chúa chỉ để lại cho ông niềm vui với gia đình, với vợ con, và với người thân quen, và để rồi ngày hôm nay, Chúa đưa tay ra, đón ông về với Ngài. Ông thật có phúc ông ơi!
Hôm nay, chúng tôi đến để thăm và nhìn ông lần cuối. Lúc ông còn sống, ông bà tham gia nhiều hội đòan lắm, chính Hùng cũng đi lên từ đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể rồi ngày hôm nay đang tiếp tục sinh hoạt trong Hội Đồng Mục Vụ của giáo xứ, và vì lẽ đó, có rất nhiều hội đoàn đến chia buồn và an ủi gia đình. Tôi cũng lên để đọc kinh, cầu nguyện và nhìn ông lần cuối. Ông vẫn bộ suits, nón nỉ, bảnh bao như ngày nào…. Sau lời cầu nguyện cuối, có người quen nói: Ông đang cười kìa…thật vậy, ông luôn mỉm cười, nụ cười nhân hậu và hiền lành. Ông có biết rằng vì ông vui vẻ và hiền lành mà chúng con thương ông lắm không? Hãy dạy chúng con biết cười, dù trong những giờ phút đau buồn nhất, ông nhé.
Ngày mai này, chúng con sẽ tiễn đưa ông đến nơi yên nghỉ cuối cùng. Để thân xác ông được yên nghỉ trong lòng đất, để cát bụi được trở về với cát bụi. Nhưng trong cuộc sống đức tin, chúng con tin một điều chắc chắn rằng linh hồn ông đang thảnh thơi trong niềm vui trường sinh mà Chúa đã hứa ban cho những ai biết sống đời Nhân – Đức. Đêm nay, trong lời Phúc Âm đã được đọc lên rằng: xin cho con ở đâu, thì những người con yêu thương cũng được ở đó. Thật vậy, hãy tin rằng ông đang được hưởng phúc thanh nhàn trong nhà của Chúa, tin vào niềm tin đó để chúng con và gia đình tìm thấy sự được sự bình an, nhẹ nhàng trong lòng, cho dù ông đã ra đi, vĩnh viễn ra đi.
(Thanh Quang)
Bác ái
Bạn thân mến,
Tôi chắc chắn 100% là trong đời bạn, cho đến nay, bạn đã làm rất nhiều việc bác ái. Bạn đã thăm viếng những người bệnh tật cô đơn. Bạn đã tham gia vào những công cuộc ủy lạo các nạn nhân chiến tranh, nạn nhân thiên tai bão lụt, hỏa hoạn, động đất. Bạn đóng góp cho giáo xứ. Bạn gởi tiền giúp đỡ các cơ quan từ thiện, các tu hội, các linh mục già yếu, các tu sĩ nam nữ, các trẻ em mồ côi. Bạn xin lễ cầu cho linh hồn những người quá cố. Có lần đi ngang qua một người hành khất, vì vội vã bạn đã ngoảnh mặt bước đi, nhưng chỉ được vài bước thì lòng từ tâm của bạn thúc đẩy và bạn đã quay lại cho người ấy ít tiền. Bạn có nhớ không? Còn nhiều nữa, tôi biết là còn rất nhiều việc bác ái khác mà bạn đã làm. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi tại sao mình lại làm những việc lành này; có bao giờ bạn bỏ chút thời giờ để xét xem mình đã làm những việc này như thế nào và với mục đích gì không? Chắc là không rồi, phải không bạn? Không sao đâu bạn ạ! Tôi cũng thế, mà chắc là gần như ai cũng thế. Khi làm việc bác ái, có khi chúng ta chỉ làm vì nể nang, vì danh dự, vì để cho được an tâm, để cho có qua có lại, chứ không mấy ai trước khi làm một việc thiện lại tự hỏi tại sao, hay phải làm như thế nào, đúng không bạn? Nhưng cho dù bạn có tự vấn trước khi làm những việc này hay không; tất cả những việc lành bạn làm đều là tốt. Chỉ có điều là khi làm việc, việc gì cũng vậy, nếu chúng ta làm mà không có mục đích, không biết cách thức làm việc, thì chúng ta sẽ rất dễ bị lạc hướng, đôi khi mất cả tinh thần làm việc, và rất dễ để cho chúng ta bỏ cuộc, bạn đồng ý chứ?
Vậy tại sao chúng ta làm việc bác ái? Bạn thân mến, đã là con người thì chúng ta ai cũng biết mủi lòng trước những cảnh huống đau lòng. Khi phải diện kiến những cảnh thương đau, dù nạn nhân là người xa lạ; chúng ta không ai là không khỏi phải chạnh lòng, xót xa. Những cảm xúc này, ai ai trong chúng ta cũng có thể, và sẵn sàng bộc lộ bất kể tình trạng cuộc đời chúng ta vào lúc ấy như thế nào. Tại sao vậy? Thưa vì chúng ta vốn bản thiện. Bản thiện là cái nhân, cái hạt yêu thương, khi gặp đúng môi trường thì nảy nở và trở thành động cơ thúc đẩy chúng ta làm việc lành, việc thiện, việc bác ái. Nhưng tuy bản thiện thúc đẩy, những việc bác ái mà chúng ta làm không phải chỉ là những phản ứng tự nhiên, mà còn là những hành động phát sinh từ lòng yêu thương được hướng dẫn bằng lý trí. Đây là một sự khác biệt rất lớn lao giữa chúng ta và các sinh vật không có linh hồn. Bản thiện của các sinh vật không có linh hồn chỉ cho chúng những phản ứng tự nhiên để đáp ứng với những gì xảy ra có liên hệ tới chúng, và không có sự hướng dẫn của lý trí. Tại sao lại có sự khác biệt lớn lao này? Thưa vì khi tạo dựng chúng ta nên như hình ảnh Người, Thiên Chúa cũng đã lấy hình ảnh bản chất thánh thiện, cũng là tình yêu vô hạn của Người mà in vào tâm hồn chúng ta như một ấn tín, ấn tín tình yêu; để nhờ ấn tín này, mọi việc lành, việc thiện phát xuất tự ấn tín đó, từ lòng yêu thương đó, giúp cho người ta có thể “Cứ dấu này mà thiên hạ nhận biết các con là môn đệ của Thầy, đó là các con yêu thương nhau”. John 13:35 “By this all men will know that you are my disciples, if you have love for one another."
Vì vậy, dù biết hay không biết, cái hạt, cái nhân, cái bản thiện có sẵn trong chúng ta chính là ấn tín tình yêu của Thiên Chúa. Ðã mang ấn tín này, trách nhiệm của chúng ta là phải làm cho nó sinh sôi, nẩy nở ra những việc lành, việc thiện, việc bác ái, để nhờ đó thiên hạ có thể nhận biết Thiên Chúa. Mà đã là trách nhiệm thì chúng ta phải chu toàn chứ chúng ta không thể làm hay không làm tùy hứng được. Chu toàn bằng cách nào đây? Bằng cách trở nên như khí cụ tình yêu của Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta phải để mình cho Thiên Chúa xử dụng. Nhưng tại sao chúng ta lại phải trở nên khí cụ? Khí cụ là để giao chiến mà? Ðúng như vậy, nhưng cuộc chiến này là cuộc chiến chống lại những gì đi ngược với tình yêu. Mà muốn trở nên khí cụ tình yêu của Thiên Chúa, thì mọi việc lành, việc thiện, việc bác ái chúng ta làm, chúng ta phải làm như làm cho Chúa, làm vì Chúa, làm vì yêu thương, vì đức ái. Không như vậy, không có đức ái, thì mọi việc chúng ta làm sẽ không có giá trị gì, đúng như lời Thánh Phao Lô dạy trong thư thứ nhất của ngài gởi cho tín hữu Cô Rinh Tô chương 13:1-3 như sau: (1) Nếu tôi nói được mọi ngôn ngữ của cả nhân loại và của cả các thiên thần, nhưng thiếu đức ái, thì tôi chỉ là tiếng phèng la ồn ào hay tiếng goòng inh ỏi. (2) Và nếu tôi được ơn nói tiên tri, hiểu được mọi mầu nhiệm, có được mọi hiểu biết, và nếu tôi có đức tin đủ để chuyển dời núi non, nhưng không có đức ái, thì tôi chằng là gì cả. (3) Nếu tôi cho đi tất cả những gì tôi có, hiến dâng thân mình cho lửa thiêu đốt, nhưng không có đức ái, thì tôi cũng chẳng được gì. Corinthians 1 13:1-3 (1) If I speak in the tongues of men and of angels, but have not love, I am a noisy gong or a clanging cymbal. (2) And if I have prophetic powers, and understand all mysteries and all knowledge, and if I have all faith, so as to remove mountains, but have not love, I am nothing. (3) If I give away all I have, and if I deliver my body to be burned, but have not love, I gain nothing.
Nhưng than ôi! Là một tạo vật yếu đuối và thấp hèn, việc gì tôi thấy cũng nói dễ mà khó làm. Những công việc bác ái cho đúng nghĩa lại càng khó làm hơn. Hôm nay chia xẻ với bạn những tâm tư này, viết những hàng chữ này; tôi cảm thấy thật là xấu hổ. Xấu hổ vì những việc lành tôi làm trong quá khứ, ngay cả những việc mà tôi làm cho những người tôi yêu, tôi cũng đã chưa bao giờ làm được trong yêu thương toàn vẹn. Chẳng những thế, tôi lại đã gieo sầu, gây khổ cho nhiều người. Tôi phải làm gì để có thể bù đắp được cho họ đây? Có nước mắt nào giúp tôi rửa sạch được những tội tình này không? Không! Tôi không thể vặn ngược kim đồng hồ! Tôi chỉ có thể nài xin sự tha thứ. Ðể trong thứ tha, tôi có thể cố gắng tiếp tục con đường còn lại theo như ý Chúa. Ðể tôi có thể cùng với Thánh Phanxico mà nguyện xin rằng: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Ðể con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng. Ðể con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.”
Thân ái kính chào trong tình yêu Thiên Chúa và Mẹ Maria,
Giuse Phạm văn Tuyến
Viết xong tại Charlotte, NC
Ngày 17 tháng 2, năm 2012
Để thân tặng các anh chị trong nhóm Tông Đồ Bác Ái
http://tongdobacai.blogspot.com/
Tôi chắc chắn 100% là trong đời bạn, cho đến nay, bạn đã làm rất nhiều việc bác ái. Bạn đã thăm viếng những người bệnh tật cô đơn. Bạn đã tham gia vào những công cuộc ủy lạo các nạn nhân chiến tranh, nạn nhân thiên tai bão lụt, hỏa hoạn, động đất. Bạn đóng góp cho giáo xứ. Bạn gởi tiền giúp đỡ các cơ quan từ thiện, các tu hội, các linh mục già yếu, các tu sĩ nam nữ, các trẻ em mồ côi. Bạn xin lễ cầu cho linh hồn những người quá cố. Có lần đi ngang qua một người hành khất, vì vội vã bạn đã ngoảnh mặt bước đi, nhưng chỉ được vài bước thì lòng từ tâm của bạn thúc đẩy và bạn đã quay lại cho người ấy ít tiền. Bạn có nhớ không? Còn nhiều nữa, tôi biết là còn rất nhiều việc bác ái khác mà bạn đã làm. Nhưng có bao giờ bạn tự hỏi tại sao mình lại làm những việc lành này; có bao giờ bạn bỏ chút thời giờ để xét xem mình đã làm những việc này như thế nào và với mục đích gì không? Chắc là không rồi, phải không bạn? Không sao đâu bạn ạ! Tôi cũng thế, mà chắc là gần như ai cũng thế. Khi làm việc bác ái, có khi chúng ta chỉ làm vì nể nang, vì danh dự, vì để cho được an tâm, để cho có qua có lại, chứ không mấy ai trước khi làm một việc thiện lại tự hỏi tại sao, hay phải làm như thế nào, đúng không bạn? Nhưng cho dù bạn có tự vấn trước khi làm những việc này hay không; tất cả những việc lành bạn làm đều là tốt. Chỉ có điều là khi làm việc, việc gì cũng vậy, nếu chúng ta làm mà không có mục đích, không biết cách thức làm việc, thì chúng ta sẽ rất dễ bị lạc hướng, đôi khi mất cả tinh thần làm việc, và rất dễ để cho chúng ta bỏ cuộc, bạn đồng ý chứ?
Vậy tại sao chúng ta làm việc bác ái? Bạn thân mến, đã là con người thì chúng ta ai cũng biết mủi lòng trước những cảnh huống đau lòng. Khi phải diện kiến những cảnh thương đau, dù nạn nhân là người xa lạ; chúng ta không ai là không khỏi phải chạnh lòng, xót xa. Những cảm xúc này, ai ai trong chúng ta cũng có thể, và sẵn sàng bộc lộ bất kể tình trạng cuộc đời chúng ta vào lúc ấy như thế nào. Tại sao vậy? Thưa vì chúng ta vốn bản thiện. Bản thiện là cái nhân, cái hạt yêu thương, khi gặp đúng môi trường thì nảy nở và trở thành động cơ thúc đẩy chúng ta làm việc lành, việc thiện, việc bác ái. Nhưng tuy bản thiện thúc đẩy, những việc bác ái mà chúng ta làm không phải chỉ là những phản ứng tự nhiên, mà còn là những hành động phát sinh từ lòng yêu thương được hướng dẫn bằng lý trí. Đây là một sự khác biệt rất lớn lao giữa chúng ta và các sinh vật không có linh hồn. Bản thiện của các sinh vật không có linh hồn chỉ cho chúng những phản ứng tự nhiên để đáp ứng với những gì xảy ra có liên hệ tới chúng, và không có sự hướng dẫn của lý trí. Tại sao lại có sự khác biệt lớn lao này? Thưa vì khi tạo dựng chúng ta nên như hình ảnh Người, Thiên Chúa cũng đã lấy hình ảnh bản chất thánh thiện, cũng là tình yêu vô hạn của Người mà in vào tâm hồn chúng ta như một ấn tín, ấn tín tình yêu; để nhờ ấn tín này, mọi việc lành, việc thiện phát xuất tự ấn tín đó, từ lòng yêu thương đó, giúp cho người ta có thể “Cứ dấu này mà thiên hạ nhận biết các con là môn đệ của Thầy, đó là các con yêu thương nhau”. John 13:35 “By this all men will know that you are my disciples, if you have love for one another."
Vì vậy, dù biết hay không biết, cái hạt, cái nhân, cái bản thiện có sẵn trong chúng ta chính là ấn tín tình yêu của Thiên Chúa. Ðã mang ấn tín này, trách nhiệm của chúng ta là phải làm cho nó sinh sôi, nẩy nở ra những việc lành, việc thiện, việc bác ái, để nhờ đó thiên hạ có thể nhận biết Thiên Chúa. Mà đã là trách nhiệm thì chúng ta phải chu toàn chứ chúng ta không thể làm hay không làm tùy hứng được. Chu toàn bằng cách nào đây? Bằng cách trở nên như khí cụ tình yêu của Thiên Chúa, nghĩa là chúng ta phải để mình cho Thiên Chúa xử dụng. Nhưng tại sao chúng ta lại phải trở nên khí cụ? Khí cụ là để giao chiến mà? Ðúng như vậy, nhưng cuộc chiến này là cuộc chiến chống lại những gì đi ngược với tình yêu. Mà muốn trở nên khí cụ tình yêu của Thiên Chúa, thì mọi việc lành, việc thiện, việc bác ái chúng ta làm, chúng ta phải làm như làm cho Chúa, làm vì Chúa, làm vì yêu thương, vì đức ái. Không như vậy, không có đức ái, thì mọi việc chúng ta làm sẽ không có giá trị gì, đúng như lời Thánh Phao Lô dạy trong thư thứ nhất của ngài gởi cho tín hữu Cô Rinh Tô chương 13:1-3 như sau: (1) Nếu tôi nói được mọi ngôn ngữ của cả nhân loại và của cả các thiên thần, nhưng thiếu đức ái, thì tôi chỉ là tiếng phèng la ồn ào hay tiếng goòng inh ỏi. (2) Và nếu tôi được ơn nói tiên tri, hiểu được mọi mầu nhiệm, có được mọi hiểu biết, và nếu tôi có đức tin đủ để chuyển dời núi non, nhưng không có đức ái, thì tôi chằng là gì cả. (3) Nếu tôi cho đi tất cả những gì tôi có, hiến dâng thân mình cho lửa thiêu đốt, nhưng không có đức ái, thì tôi cũng chẳng được gì. Corinthians 1 13:1-3 (1) If I speak in the tongues of men and of angels, but have not love, I am a noisy gong or a clanging cymbal. (2) And if I have prophetic powers, and understand all mysteries and all knowledge, and if I have all faith, so as to remove mountains, but have not love, I am nothing. (3) If I give away all I have, and if I deliver my body to be burned, but have not love, I gain nothing.
Nhưng than ôi! Là một tạo vật yếu đuối và thấp hèn, việc gì tôi thấy cũng nói dễ mà khó làm. Những công việc bác ái cho đúng nghĩa lại càng khó làm hơn. Hôm nay chia xẻ với bạn những tâm tư này, viết những hàng chữ này; tôi cảm thấy thật là xấu hổ. Xấu hổ vì những việc lành tôi làm trong quá khứ, ngay cả những việc mà tôi làm cho những người tôi yêu, tôi cũng đã chưa bao giờ làm được trong yêu thương toàn vẹn. Chẳng những thế, tôi lại đã gieo sầu, gây khổ cho nhiều người. Tôi phải làm gì để có thể bù đắp được cho họ đây? Có nước mắt nào giúp tôi rửa sạch được những tội tình này không? Không! Tôi không thể vặn ngược kim đồng hồ! Tôi chỉ có thể nài xin sự tha thứ. Ðể trong thứ tha, tôi có thể cố gắng tiếp tục con đường còn lại theo như ý Chúa. Ðể tôi có thể cùng với Thánh Phanxico mà nguyện xin rằng: “Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa. Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục, đem an hòa vào nơi tranh chấp, đem chân lý vào chốn lỗi lầm. Ðể con đem tin kính vào nơi nghi nan, chiếu trông cậy vào nơi thất vọng. Ðể con dọi ánh sáng vào nơi tối tăm, đem niềm vui đến chốn u sầu.”
Thân ái kính chào trong tình yêu Thiên Chúa và Mẹ Maria,
Giuse Phạm văn Tuyến
Viết xong tại Charlotte, NC
Ngày 17 tháng 2, năm 2012
Để thân tặng các anh chị trong nhóm Tông Đồ Bác Ái
http://tongdobacai.blogspot.com/
Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012
Ngày Tết (TT)

Tôi đại diện Nhóm đến chơi lì xì mừng tuổi các con. Ngày Tết đến nhìn các con tâm trạng như ray rức hơn .Có lẽ vì ý nghĩa của Ngày Tết . Sự sum họp hiếm hoi có ở đây ,không khí Gia Đình đâu có ở đây .Sự đầy đủ không có ở đây ..Sự so sánh sẽ là khập khiễng vì thế nhìn các con mừng rỡ tôi muốn ứa nước mắt dù đã quen quen lắm hình ảnh này.
Con chia nhau bánh snach và nhận lì xì .Lời cám ơn chúc Tết con dành cho Má Tr,mong má Tr thật là khỏe để sang chơi với tụi con cùng má.Lời cám ơn dành cho Ông Bà Cô Chú cưu mang giúp đỡ con và còn biết chúc Tết nữa.Tôi đến bất ngờ nên khi nghe con nói mỗi đứa một câu cũng cám ơn các con vì các con đã rất ngoan .
Đinh sẽ nấu món gì đó mang sang các con nhưng đã không thể vì có 1chút trục trặc về sức khỏe nên khi nhìn bữa cơm chiều ngày mùng 7 Tết - Nửa miếng đậu hủ kho và tô canh dưa cải chua tập thể một chút bùi ngùi chua xót nghẹn lên ,dù biết rằng để được như thế này với các con cũng đã là sự cố gắng của Trại .
Mong là các con luôn khỏe.
Nhân dịp đầu năm thân chúc Cô Chú ,các Anh Chị và các Bạn sức khỏe -hạnh phúc và nhiều may mắn !
Mong là cầu nối liên lạc yêu thương chúng ta dành cho các con luôn được sự ủng hộ của Quý Vị .
Thân ái !
(Thanh Bửu)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

